VietPhilly.net

TRUYỆN NGƯỜI MẸ VIỆT NAM

Tôi có trăm đứa con giống Rồng Tiên
Sau bốn ngàn năm máu lữa triền miên
Tôi còn sót lại 96 triệu đứa
Hàng triệu đứa ra đi chịu thất hứa.

Nhớ thời xưa khi tôi còn con gái
Thằng chệt Tàu xăm chiếm cưởng hôn tôi
Hai con tôi Trắc-Nhị nổi thiên lôi
Quyết sống chết cởi voi rừng đánh chệt.

Thân con gái làm sao mà chống được
Lũ Hán Tàu, toàn mặc ngựa đầu trâu

Hơn ba năm cầm cự cũng khá lâu

Tàu đông quá, con tôi đành tuẩn tiết.

Ngô Quyền đứa con trai tâm huyết
Dù ngàn năm nó vẫn quyết trả thù
Sông Bạch Đằng sẽ chôn chệt thật sâu

Dưới tay nó tụi chệt Tàu sẽ sợ.

Lũ Hán Tàu với ngàn năm đô hộ
Ép Mẹ đây lấy thằng chệt làm chồng
Sau thằng Tàu lại đến mấy thằng Tây

Chúng thay nhau dày vò thân xác Mẹ.

Thế chiến 2 Mẹ tưởng đâu thoát nạn
Rồi thằng Tây lại trơ trẻn trở về
Đuổi nó đi nhưng nó vẫn khinh chê

Mẹ nổi giận quyết sống còn với nó.

Điện Biên Phủ Mẹ dạy thằng chó chết
Mẹ bao vây pháo kích chúng liên miên
Pháp bị thua nên tên Mỹ nhảy vô

Năm 54 xé Mẹ thành hai mảnh.

Đứa ngoài Bắc thì thiếu ăn thiếu mặc
Nhưng tối về Bác dặn nhớ rình nhau
Đứa trong Nam biết đùm bộc lẫn nhau

Nên cuối tuần thì xi nê đá bóng.

Nhưng đời Mẹ gặp toàn điều bất hạnh
Hòa bình đâu chỉ tạm được vài năm
Lệnh Bác Hồ…đồng chí gởi vô Nam

Phải cố chiếm miền Nam cho bằng được.

Năm 75 thân Mẹ được thống nhất
Giải phóng sao có đứa khóc đứa cười
Đứa ngoài Bắc vô Nam để kiếm chác

Đứa trong Nam thoát xác chạy ra khơi.

Hỏi con, bao vạn đứa chết trên khơi?
Bao nghìn đứa trong rừng sâu nước độc?
Bao nhiêu đứa bị hải tặc cưởng hiếp?

Và bao nhiêu đứa cho cá ăn thây?

Mẹ đớn đao chỉ vì con đau đớn
Vượt biển khơi để được sống tự do
Không bao lâu nay con lại âu lo

Tụi chó chết giờ qua đây đánh phá.

Đàm Vĩnh Hưng chỉ là thằng tiểu tốt
Dốt nát đầu phải đi hát kiếm ăn
Đảng lăng xê dùng hắn để quốc doanh

Qua Mỹ hát chỉ để ru ngủ trẻ.

Việt kiều trẻ rẩy đầy đứa ngu dại
Đầy Bolsa và đầy cả Phila
Hắn qua đây sẽ bị hét với la

Việt quốc gia thiếu gì người giữ lữa.

Đàm Vĩnh Hưng chỉ là tên hát mướn
Không ma mời thì nó hát cho ai?
Chống bầu show là một đá giết hai

Chiến thuật ấy không bao giờ sai lạc.

_()_

Đàm Vĩnh Hưng lúc này hơi lạnh nhạc
Vắng Phila đi trình diễn nơi xa
Mở chai beer cùng con mực nướng ra

Nhưng bổng nghe Trí Quang vừa viên tịch.

Dân cư mạng đã bắt đầu rục rịch
Đủ mọi điều thiên hạ viết ra vô
Người Ki Tô đa số còn mến Ngô

Ghép Trí Quang là Việt gian đầu trọc.

Đứa hoài Ngô thì nói ngang nói dọc
Chưởi Trí Quang và thâm đọc đủ điều
Đến nổi ngài Quảng Đức phải tự thiêu

Ki Tô giáo thì nói là thiêu sống.

Người Phật giáo thì A Di Đà Phật
Để quả tim là sự thật thiêng linh
Ngài tự thiêu không cần phải thanh minh

Kẻ không thấy thì thưa cha lạy Chúa.

Mẹ thấy con mang hai ngài lên mạng
Đem Chúa Trời và Đức Phật choảng nhau
Hơn thua nhau vì muốn biết vàng thau?

Như đá bóng xem ai thua ai thắng?

Vừa đá xong thì Đắc Lộ la mắng (Alexandre de Rhodes)
Không có “tui” chữ quốc ngữ ra mô?
Nhờ có tui “ngươi” mới biết Ki Tô

Tui vào trước mở đường thực dân Pháp.

Nhờ Đắc Lộ con được thêm trình độ?
O U I là bài học đầu lòng
Chẳng bao lâu không còn biết cha ông

Hết mô Phật, con nghiên mình lạy Chúa.

Thực dân Pháp muốn con thành trâu ngựa
Nên cố tình đô hộ Mẹ thật lâu
Gần trăm năm nhẫn nhịn chẳng đến đâu

Nên Mẹ bảo Việt Minh đá đít chúng.

Nhưng tụi Pháp chúng vốn loài dã thú
Mặc dù thua chúng vẫn muốn day dưa
Mang vô Nam với ngàn vạn tín đồ

Cùng Bảo Đại, con chiên, gia đình Diệm.

Một năm sau, Diệm Ngô liền kiếm chuyện
Truất phế vua và đuổi Pháp về Tây
Tự cho mình Tống Thống ngự trên mây

Mặc miền Bắc để cho Hồ cai trị.

Nhưng đời Mẹ gặp toàn điều bất hạnh
Hòa bình đâu chỉ tạm được vài năm
Lệnh Bác Hồ…đồng chí gởi vô Nam

Phải cố chiếm miền Nam cho bằng được.

Năm 75 thân Mẹ được thống nhất
Giải phóng sao có đứa khóc đứa cười
Đứa ngoài Bắc vô Nam để kiếm chác

Đứa trong Nam thoát xác chạy ra khơi.

Mẹ hỏi con, bao đứa chết trên khơi?
Bao đứa chết trong rừng sâu nước độc
Bao nhiêu đứa cưởng dâm do hải tặc?

Bao nhiêu đứa phải cho cá ăn thây?

Thôi các con phải tự cứu mình!

Mẹ buồn chỉ biết bó tay
Các con còn “sủa” như bày chó hoang
Chỉ vì tín ngưỡng của con

Vẫn còn sùng bái giáo hoàng Roma?

Ghét thương xét lại lòng ta
Dù rằng khác họ tuy xa mà gần
Đồng hương nên thật ân cần

Amen, Mô Phật, “mộ phần” Việt Nam.

Hay là số phận an bày
Lý, Trần, Lê, Nguyễn, có ngày thành Xi (Jinping)
Nếu không thức tỉnh tức thì

Việt Nam xóa sổ còn gì con ơi.

Jim Huynh – December 5, 2019